Chạm Đông cũng là khi những đóa cúc họa mi thấp thoáng trên phố cùng các thiếu nữ e lệ trong tà áo dài thướt tha. Những lọn tóc bay theo gió Đông đầu mùa xòa trên vai mềm, vương trên những đóa cúc họa mi đủ khiến ai đó xao xuyến khôn nguôi. Cúc họa mi, loài hoa bình dị nhưng lại có sức cuốn hút đến lạ kỳ. Cánh hoa mỏng manh bao quanh nhụy vàng tươi sắc nắng khiến con phố cũ sáng bừng trong chiều chớm đông. Ký ức của một thời thanh xuân chợt ùa về trong tâm trí.
Nhớ thời áo trắng học trò cùng những kỷ niệm với thầy cô, trường lớp. Mỗi năm học qua đi, các thầy cô lại đón lứa học trò mới. Dẫu lòng luôn trân quý công ơn của thầy cô nhưng cuộc sống mưu sinh khiến ta không phải lúc nào cũng có thể thu xếp về thăm lại “ân nhân tri thức” ngày nào.
Một ngày, tôi chợt bắt gặp hương hoa sữa phảng phất trong gió. Bất giác ngước lên vòm cây ven đường, lòng chợt thương nhành hoa sữa chênh vênh trong gió lạnh đầu Đông. Dù lá đã trút gần hết nhưng chùm hoa nhỏ xinh, trắng ngà vẫn cố dâng hiến chút hương nồng ngọt ngào níu kéo mùa Thu.
Chiều muộn, trong quán cà phê nhỏ xinh giữa lòng thành phố, tôi lặng ngắm những chiếc lá vàng xoay mình trong gió rồi nhẹ nhàng đáp xuống vỉa hè... Phải chăng, Thu vẫn dùng dằng chưa rời bước luyến lưu khi chớm Đông sang.
Chạm Đông, đôi khi dậy sớm một chút, bạn bè tri kỷ cùng ngồi thưởng thức ly trà, ngắm biển ào ạt sóng xô, chợt ngẫm ra lẽ nhân sinh. Trong cuộc đời, mỗi người, mỗi sự việc đến và đi đều là bởi nhân duyên. Bởi vậy, duyên đến nên trân quý, duyên hết nên buông, biết coi nhẹ mọi việc ắt đời sẽ an yên.
Những ngày này, tôi muốn mãi níu giữ khoảnh khắc giao mùa tuyệt đẹp bởi sự giao thoa của đất trời. Nhưng tôi hiểu, cuộc sống nên thuận theo lẽ vô thường, khi mùa này tới, ắt mùa kia phải rời đi...


